Kết quả tìm kiếm cho "người đi khom lưng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 190
Phố lên đèn, nhiều mái nhà dần khép cửa nghỉ ngơi, đâu đó vẫn có những phận người tất bật mưu sinh. Từ những chuyến xe đêm đến phiên chợ rạng sáng, họ âm thầm đổi đêm dài lấy kế sinh nhai.
Có những người cha sống cả đời như cây lúa ngoài đồng. Không nói nhiều. Không biết kể chuyện hay. Chỉ cúi mặt xuống đất mà sống, mà thương con bằng đôi tay chai sần và những giọt mồ hôi mặn chát. Tía tôi là người như vậy.
Sáng sớm, khi sương còn phủ, dòng Cái Bé con nước lớn ròng mang theo những câu chuyện của bao thế hệ...
Khi chúng ta ngồi liên tục nhiều giờ, các cơ bắp ít vận động, quá trình trao đổi chất chậm lại, tuần hoàn máu cũng bị ảnh hưởng và có thể dẫn đến một loạt vấn đề sức khỏe.
Nhiều nông dân xã Vĩnh Bình, U Minh Thượng áp dụng mô hình trồng thêm một số loại dưa trên nền đất lúa mang lại lợi nhuận hàng chục triệu đồng mỗi vụ.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Trong nhiều gia đình hiện nay, điện thoại thông minh hay máy tính bảng đang dần trở thành 'người giữ trẻ' bất đắc dĩ.
Tháng 3 về, trên dải biên cương Tây Nam của Tổ quốc, những người lính quân hàm xanh tự hào hướng về Ngày truyền thống Bộ đội Biên phòng (3/3) và Ngày hội Biên phòng toàn dân. Trên từng cột mốc, từng cung đường tuần tra, sắc áo xanh vẫn bền bỉ gìn giữ chủ quyền lãnh thổ, an ninh biên giới quốc gia.
Đi dọc những con đường quê vùng Tây sông Hậu (tỉnh An Giang) những ngày này, hai bên đồng lúa chín vàng rực. Thỉnh thoảng ven đường, trước sân nhà ai đó, tôi vẫn bắt gặp vài khoảnh lúa đang phơi. Nắng phủ lên hạt lúa màu mật, bàn cào dựng nép bên vách, bóng người đi qua in dài trên nền xi măng, cảnh quê quen thuộc bỗng kéo tôi trở về cái sân phơi lúa nhà ngoại năm nào.
Bỏ lại những ồn ào, tấp nập của phố thị, tôi về thăm xã Vĩnh Tuy. Diện mạo vùng quê này giờ nhiều đổi thay, nhưng có một điều không thay đổi là nếp nhà, nếp quê và những giá trị truyền thống vẫn được người dân gìn giữ.
Mỗi buổi sớm, khi tiếng loa truyền thanh vang lên giữa màn sương êm dịu, làng quê như bừng thức sau một đêm dài yên ả. Những bản tin về tình hình đất nước, về đời sống quân dân khắp mọi miền Tổ quốc hòa vào tiếng gà gáy, tiếng máy xay lúa, tiếng bước chân người đi chợ sớm... Tất cả tạo thành nhịp điệu thân thuộc, nhắc ta rằng Tổ quốc hiện diện trong từng hơi thở, nhịp sống bình dị.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.